(quả đò ho)
KHÍ VỊ:
Vị cay mà nóng, khí mạnh mà nặng đục (trọc), tính đưa lên mà tán ra, thuộc loại dương dược.
CHỦ DỤNG:
Tiêu chất ăn cũ, khỏi chướng đầy, trừ tà khí, chữa đau lạnh, trừ sơn lam chướng khí, chỉ hoắc loạn nôn nao trong lòng.
Lại nói: Chữa hàn thấp, hàn đờm ở tỳ vị, ích chân khí, tiêu báng do sốt rét gây ra (ngược mẫu), giải độc rượu và tích trái cây, chữa ôn bệnh.
HỢP DỤNG:
Cùng dùng với sa sâm thì ôn được trung tiêu, giúp Thường sơn trừ được ngược khí (sốt rét).
CẤM KỴ:
Khí nó mạnh mà nặng, nếu người nguyên khí chưa đầy đủ mà tà khí chưa đến nỗi nặng lắm thì chưa nên dùng nó, đã không có công mà lại có hại.
CÁCH CHẾ:
Bỏ vỏ trong và ngoài lấy nhân sao hoặc bọc cám nướng chín.
NHẬN XÉT:
Thảo quả vị rất cay mạnh, khí rất thơm, đủ biết tính nó mạnh và nặng đục, nếu không phải chứng thực mà dùng bừa bãi để hòng mau khỏi bệnh thì e rằng công của nó không bằng tội nó gây nên.
Home » Dược phẩm vậng yếu » Thảo quả