1. Hòa: Giả sử bệnh nhiệt nhẹ thời dùng thuốc mát để điều hòa, điều hòa không kết quả thì mới dùng phương pháp thủ.
2. Thủ: Vì thể nhiệt hơi to, phải dùng thuốc hàn để đánh lấy, đánh lấy không được thì nên dùng phép tòng.
3. Tòng: Vì thể nhiệt đã quá lắm, phải dùng thuốc ôn để thuận theo nó, như ý nghĩa phải kế thừa mới chế ước được. Dùng phép ôn không kết quả thì lại dùng phương pháp chiết.
4. Chiết: Bệnh đã cực nặng, phải dùng cách đón lại để kìm chế, kìm chế không kết quả thì phải dùng phép hạ để đoạt, nếu cướp đoạt không khỏi thì dùng phương pháp thuộc.
5. Thuộc: Bệnh hãm vào xương tủy, không có phép gì để cho ra, phải tìm thuộc tính của nó để làm cho bệnh suy giảm đi.
BÀN VỀ BỐN NGUYÊN NHÂN BỆNH
(Ban đầu vì khí động và không vì khí động)
Có bệnh thoạt đầu vì khí động mà ở trong có điều kiện gây nên bệnh, như loại tích tụ trưng hà.
Có bệnh thoạt đầu vì khí động mà ở ngoài có điều kiện gây nên bệnh như loại ung thư chốc lở.
Có bệnh không vì khí động mà ở trong có điều kiện sinh ra bệnh như loại do ăn uống không tiêu, mừng giận, tưởng nhớ.
Có bệnh không vì khí động mà ở ngoài có điều kiện gây nên bệnh, như loại bệnh chướng khí, vấp ngã và bị trùng thú cắn.
Có bệnh thoạt đầu vì khí động mà ở trong có điều kiện gây nên bệnh, như loại tích tụ trưng hà.
Có bệnh thoạt đầu vì khí động mà ở ngoài có điều kiện gây nên bệnh như loại ung thư chốc lở.
Có bệnh không vì khí động mà ở trong có điều kiện sinh ra bệnh như loại do ăn uống không tiêu, mừng giận, tưởng nhớ.
Có bệnh không vì khí động mà ở ngoài có điều kiện gây nên bệnh, như loại bệnh chướng khí, vấp ngã và bị trùng thú cắn.